Tôi 2026 - học cách tự pha cà phê lần thứ 2
Có một thời gian rất dài, cà phê với tôi chỉ đơn giản là… uống cho tỉnh.
Sáng ghé quán, trưa mua mang đi. Những hôm lười thì cà phê gói mua ngoài chợ — nhanh, rẻ, không cần suy nghĩ.
Nhà tôi thì lại có một nghịch lý quen thuộc: có trồng cà phê.
Nhưng rang thì ngại, pha phin thì lười. Mọi thứ liên quan đến chế biến thủ công đều bị bỏ qua vì hai chữ “lích kích”.
Thật ra, tôi đã từng thử tự pha từ rất lâu rồi.
Cũng rang thử, xay thử, pha phin thử. Nhưng lúc đó, tôi không biết gì về cà phê cả. Không biết hạt rang tới đâu là vừa, không biết xay mịn hay thô, càng không biết thế nào là một ly cà phê ngon.
Kết quả rất dễ đoán:
cà phê đắng gắt, mùi khét, uống không ra gì. Trong đầu tôi khi đó chỉ có một kết luận đơn giản:
Tự pha vừa cực, vừa không ngon.
Và tôi bỏ cuộc. Quay lại với cà phê gói — cho nhanh.
Sau này, tôi uống cà phê quán nhiều hơn.
Không phải quán sang, nhưng là những quán pha tử tế. Dần dần, tôi bắt đầu nhận ra sự khác biệt: vị đắng không gắt, mùi thơm rõ, hậu vị dễ chịu. Tôi hiểu được thế nào là “ngon”, dù chưa biết cách làm ra nó.
Rồi có lúc tôi đọc lại thành phần của cà phê gói mình đang uống:
cà phê thật chỉ khoảng 5%, phần còn lại là đường và hương liệu. Uống thì tỉnh, nhưng cơ thể thì không ổn. Lúc đó tôi mới nhận ra: mình đã đánh đổi sức khỏe lấy sự tiện lợi quá lâu.
Năm 2026, tôi quay lại với việc tự pha cà phê — lần thứ hai.
Khác ở chỗ, lần này tôi không bắt đầu trong mù mờ.
Tôi rang cà phê sau khi thu hoạch, chậm hơn, chú ý mùi nhiều hơn.
Xay bằng cối sinh tố — vẫn không hoàn hảo, nhưng đủ dùng. Pha bằng phin, canh nước, canh thời gian. Thêm sữa vừa đủ.
Ly cà phê đầu tiên của lần quay lại này… vẫn chưa hoàn hảo.
Nhưng nó không còn dở. Và quan trọng hơn, tôi biết vì sao nó chưa ngon.
Tôi uống chậm. Không vội. Không vừa uống vừa lướt điện thoại.
Tôi biết rõ trong ly đó có gì, và cũng biết mình đang học điều gì.
Hóa ra, không phải tôi ghét tự pha cà phê.
Tôi chỉ từng bỏ cuộc quá sớm, khi chưa đủ trải nghiệm để hiểu cái ngon nằm ở đâu.
Cà phê năm 2026 không chỉ là một ly uống mỗi sáng.
Nó là lời nhắc nhẹ rằng: muốn làm chủ một thói quen tốt, đôi khi cần trải qua đủ dở trước khi hiểu thế nào là đủ ngon.
Và có lẽ, rất nhiều thứ trong đời cũng như cà phê vậy.
Không phải vì nó không hợp với mình,
mà là vì mình chưa sẵn sàng để hiểu nó.
Nhận xét
Đăng nhận xét