Tuổi 30 – Đam mê với mô tô còn không?
Tuổi 20, mô tô là giấc mơ.
Tiếng pô trầm, thân xe bự, dáng ngồi ngầu. Chỉ cần thấy một chiếc naked hay adventure chạy ngang là tim đã muốn nhích ga theo.
Nhưng sang tuổi 30, câu hỏi không còn là “xe này mạnh bao nhiêu mã lực?”
Mà là: “Mình còn hợp với mô tô nữa không?”
Khi đam mê bắt đầu va vào thực tế
Không phải vì hết thích, mà vì bắt đầu lo.
1. An toàn & thể lực không còn như trước
Đi mô tô xa bằng xe máy thực sự mệt.
Mệt cổ, mệt lưng, mệt tay – nhất là những chuyến đi vài trăm km.
Tuổi 30 không còn kiểu “chạy tới đâu hay tới đó”, mà trong đầu luôn có thêm những câu hỏi:
Lỡ té thì sao?
Lỡ tai nạn thì ai lo?
Về trễ, mai còn đủ sức đi làm không?
Đam mê vẫn còn, nhưng cái giá phải trả bắt đầu được cân nhắc kỹ hơn.
2. Xe càng bự càng… nhiều nỗi lo
Xe bự thì đúng là cool, ngầu, nhìn đã con mắt.
Nhưng khi đi xa một mình, nỗi lo lại lớn hơn:
Xe hư giữa đường, không ai giúp
Không phải tiệm nào cũng sửa được mô tô phân khối lớn
Phụ kiện, đồ chơi muốn lắp → phải đặt, phải tìm ở thành phố lớn
Lúc đó mới thấy, cái “ngầu” đôi khi đi kèm với bất tiện và rủi ro.
3. Xe to – chỉ hợp đi xa, không hợp sống phố
Mô tô sinh ra cho đường trường, nhưng cuộc sống thì không chỉ có đường trường.
Đi chơi trong phố, hẻm nhỏ → khó quay đầu
Muốn lùi xe → nếu không khỏe thì phải xuống dắt
Xe nặng, chỉ cần nghiêng sai góc là đủ mệt
Ở tuổi 30, người ta không còn muốn mỗi lần ra khỏi nhà là vật lộn với chiếc xe.
4. Ga đầu hỗn – đi chậm cũng mệt
Một điểm rất ít người nói, nhưng ai chạy mô tô lâu đều hiểu:
👉 Ga đầu thường hỗn và giật
Muốn chạy chậm trong phố rất khó chịu
Đi từ từ để ngắm cảnh → phải ghìm ga, ghìm côn
Lúc nào cũng phải tập trung lái, không được thả lỏng
Thay vì thư giãn, đầu óc lại luôn căng:
“Giữ ga cho đều – đừng giật – đừng hụt – đừng lao”.
5. Đi ăn – đi chơi cũng thành vấn đề
Đi mô tô đồng nghĩa với:
Phải tìm quán có chỗ để xe rộng
Ở thành phố như Sài Gòn:
Bãi giữ xe hẹp
Vỉa hè cao, gồ ghề → dắt xe dễ té
Dễ quẹt trầy xe khác
Người giữ xe nhiều khi không muốn dắt hộ
Thế là:
Thích quán này → bỏ
Thấy quán kia đông vui → ngại ghé
Đam mê bị giới hạn bởi hạ tầng đô thị.
6. Kẹt xe, mưa gió & cái đau rất “tuổi 30”
Kẹt xe, dừng đèn đỏ → bóp côn liên tục
Đi ít thì không sao
Đi liền vài tiếng → đau tay thật sự
Đặc biệt là trời mưa:
Nước mưa làm da tay mềm, mỏng
Bóp côn lâu → rát, đau, mỏi
Chưa kể:
Không mặc được áo mưa chùm vì vướng bình xăng
Áo mưa bộ thì bất tiện, mặc – tháo mất thời gian
Trong khi tuổi 30:
“Nhanh – gọn – an toàn” bắt đầu quan trọng hơn “trông ngầu”.
Khi so sánh với xe nhỏ: Wave, Vision…
Và rồi, khi quay lại với xe nhỏ, mọi thứ bỗng… nhẹ đi.
1. Nhẹ cả xe, nhẹ cả đầu
Xe nhỏ gọn, dễ dắt
Quay đầu trong hẻm rất đơn giản
Đi hẻm, đi phố, đi chợ → không áp lực
Muốn dừng đâu, ghé đâu cũng dễ.
2. Đi chậm để ngắm cảnh – đúng nghĩa
Xe nhỏ đi từ từ rất thoải mái
Không cần ghìm ga, không cần căng thẳng
Chạy chậm nhưng đầu óc thảnh thơi
3. Buông ga là có trớn
Xe nhỏ khi buông ga → xe vẫn trớn
Không bị ghì mạnh như mô tô
Dù hơi kém an toàn hơn, nhưng đỡ mệt và đỡ căng
Đi lâu vẫn thấy dễ chịu.
4. Hư ở đâu cũng không sợ
Xe hư → quán ven đường nào cũng sửa
Phụ tùng sẵn, rẻ
Không phải lo “kẹt giữa đường hoang”
Cảm giác rất khác:
Đi mà không phải luôn nghĩ: “Lỡ hư thì sao?”
Tuổi 30 – đi và ngắm, không phải đi bằng gì
Tuổi 30, người ta bắt đầu nhận ra một điều:
👉 Quan trọng không phải đi bằng xe gì, mà là đi như thế nào.
Đi để ngắm
Đi để cảm
Đi để trải nghiệm
Cảm xúc nằm ở:
Những con đường đã qua
Những quán nhỏ ghé bất chợt
Những buổi chiều chạy chậm nhìn phố lên đèn
Chứ không phải ở:
Dung tích bao nhiêu cc
Xe to hay nhỏ
Ngầu hay không ngầu
Tuổi 30 không bỏ đam mê.
Chỉ là đổi cách yêu.
Yêu sao cho:
Ít lo hơn
Nhẹ đầu hơn
Và vui lâu hơn
Nếu một chiếc xe nhỏ giúp mình tự do thật sự,
thì có lẽ… đó mới là đúng “chất” của tuổi 30.
Nhận xét
Đăng nhận xét